HÒA LẠC HÒA BÌNH-EXPRESSWAY
Chào mừng bạn đến với diễn đàn trang web Hòa Lạc - TP.Hòa Bình Expressway !


 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmNhómĐăng kýĐăng Nhập
BAN ĐIỀU HÀNH ĐƯỜNG CAO TỐC HÒA LẠC-TP.HÒA BÌNH
  • Music
Thiết kế name card, độc đáo kết hợp màu sắc ấn tượng
In card visit nhanh, in card visit rẻ đẹp, in card visit ở Hà Nội
Chuyên photo A4-A0, photocopy giá rẻ
In nhanh poster đẹp tại Hà Nội
Nơi in tờ rơi, tờ gấp màu nhanh nhất tại Hà Nội
in card công ty xây dựng Trần Đăng Ninh
In màu a4-a3, photo coppy, giá rẻ năm 2014 tại Trung Hòa
in màu a4-a3 laser siêu rẻ, siêu đẹp, đặc biệt giá cả rất hợp lý — Hà Nội
Làm kỷ yếu, in kỷ yếu số lượng ít đẹp và trang nhã, thiết kế chuyên nghiệp chất lượng cao tại Hà Nội
In kỷ yếu giá rẻ nhất Hà Nội
In kẹp file, kẹp tài liệu giá cả cạnh tranh
Đường cao tốc Chongzun
Autorun Virus Remover 3.1.0422 - Ngăn chặn mọi virus autorun từ USB
Microsoft Security Essentials 2.1.1116.0 Final - Trình diệt virus miễn phí từ Microsoft
5 Antivirus miễn phí tốt nhất của năm 2011
[Phần mềm + Hướng dẫn]Tích hợp Hiren's BootCD 14.1 Rebuild và mọi phiên bản vào menu boot vào Ổ Cứng (HDD) và RAM cho Windows 7 !!!
[Phần mềm + Hướng dẫn]Tích hợp Hiren's BootCD 14.1 Rebuild và mọi phiên bản vào menu boot vào Ổ Cứng (HDD) và RAM cho Windows 7 !!!
TuneUp Utilities 2010 9.0.2020.2 Final - Bộ công cụ tối ưu hàng đầu cho PC
Hot! Driver.Genius.Pro v10.0.0.761 Final _Crack No Virus ---Update driver mới nhất -» CHUẨN KO CẦN CHỈNH->NHANH TAY HỐT NÀO :D
Your Uninstaller! 7.4.2011.12 (Updated 08.11.2011) _ Gỡ phần mềm hàng đầu !!!
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
inmaugtvt
thienpht
jeegun
jeegun
jeegun
jeegun
jeegun
jeegun
jeegun
jeegun

Share | 
 

 Đèn không hắt bóng - Dzunichi Watanabe

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1754
Điểm : 6794
Ngày tham gia : 22/12/2010
Tuổi : 32
Đến từ : Hà Nội
Level: 32 Kinh nghiệm: 1754%
Sinh mệnh: 1754/100
Pháp lực: 32/100

NGƯỜI ĐIỀU HÀNH
Phù hiệu:

Bài gửiTiêu đề: Re: Đèn không hắt bóng - Dzunichi Watanabe   Thu Mar 24, 2011 6:51 pm

Chương 20

Trong ba ngày tết Yutarô ở nhà, như một ông chủ gia đình
nề nếp. Quả tình ông luôn luôn có khách - khách từ Hội lương y đến,
khách trong Hội đồng thị chính, bạn đồng nghiệp. Khách nào Yutarô cũng
mời rượu, cho nên ông cũng chẳng có thì giờ đâu mà buồn chán. Nhưng dù
sao thì ông cũng hầu như không ra khỏi nhà - nếu không kể cuộc thăm
viếng đền Mêiđziđzingu là một bổn phận không thể xao nhãng và một vài
cuộc thăm viếng tới nhà một số nhân vật có thế lực trong Hội đồng thị
chính và trong Hội lương y.

Mãi đến ngày mồng bốn tháng giêng môi mới chuồn đi được, sau khi nói với Ritsukô là ông muốn ghé bệnh viện xem công việc ra sao.

Bệnh viện Oriental đã trở lại làm việc theo thời biểu bình thường, tuy
chưa phải là tất cả mọi người đều đã trở về bệnh viện: những người phải
trực đêm giao thừa đều được nghỉ đến mồng bảy tháng giêng.

Sau khi đã nắm chắc rằng mọi việc đều chạy và các bệnh nhân về nhà ăn
tết đều đã trở vào bệnh viện, Yutarô chuẩn bị lên xe đi nơi khác.

- Về nhà ạ... - Nômura hỏi.

Yutarô suy nghĩ một chút rồi nói:

- Ta tạt vào đằng kia một chút.

Cả hai người đều hiểu. "Đằng kia" có nghĩa là khu Êbisu. Chừng hai mươi phút sau xe đỗ trước nhà Mayumi.

- Cám ơn. - Ra khỏi xe, Yutarô như thường lệ giúi cho Nômura một tờ một
nghìn yên. Món tiền này không phải là ít, tiền đi tắc - xi còn ít hơn
nhiều, nhưng Yutarô trả món này là để mua sự yên lặng. Ông sợ vợ ông hơn
hết mọi thứ trên đời.

- Ghé đón tôi lúc năm giờ nhé, - Yutarô nói, mắt nhìn đồng hồ.

Mayumi đang ngồi nhà. Quán cà - phê cô làm việc mở cửa từ ngày mùng năm.
Nhưng mãi sau ngày mùng bảy các cô phục vụ cũng như các khách quen mới
đến đông đủ, và quán mới trở lại náo nhiệt như ngày thường.

Mayumi ăn tết với mẹ ở Tachikawa, nhưng đến mùng ba tháng giên đã trở về
nhà. Dĩ nhiên thỉnh thoảng cũng nên về thăm cha mẹ, nhưng cũng chỉ có
thể kiên nhẫn chịu được hai ngày là cùng, đến ngày thứ ba thì chán đến
tận óc.

- Papa! Em mong papa quá.

Yutarô chưa kịp đóng cửa phòng lại thì Mayumi đã hót lên cổ ông.

- Thật không...

- Chứ còn sao! Suốt mười ngày không thấy mặt mũi đâu!

Những lạc thú yêu đương chẳng mấy chốc đã làm cho Yutarô mệt nhừ.

- Ê, papa, dậy đi, ngủ mãi thế à! - Mayumi gọi giật giọng. - Chơi với papa chán bỏ xừ...

Yutarô uể oải nhổm dậy, ngồi lên đi - văng.

Trời đẹp tuyệt. Ánh nắng rực rỡ tràn vào ban công.

- Phải, tôi có chuyện muốn hỏi cô đây. - Yutarô lấy điếu thuốc lá. - Cô có gặp Mikikô đấy à...

- Còn em thì cứ nghĩ bụng không biết papa sẽ nói sao đây. - Mayumi cười khúc khích.

- Chẳng có gì mà cười cả. Cô gặp nó làm gì vậy...

- Thế Mikikô chưa nói với papa à... - Như thể không có gì xảy ra, Mayumi
lấy ở trên bàn một miếng sô - cô - la bỏ vào mồm nhai. - Chẳng có gì
dính dáng đến papa cả.

- Sao lại "không dính dáng"...! Con gái tôi mà lại gặp cô... Tôi nghe nói mà suýt té xỉu luôn.

- Sao, bà Ritsukô cũng biết à...

- Không. May phước lúc bấy giờ bà ấy không có nhà, nhưng tôi thì phát điên lên được!

- Vậy Mikikô kể thế nào... - Mayumi háo hức nhích sát vào Yutarô.

Ông đưa điếu thuốc lá lên miệng, đợi cho người ta quẹt diêm cho ông châm xong rồi mới nói:

- Ngày ba mươi tháng chạp tôi gọi nó vào phòng làm việc. Tôi bắt đầu nói
chuyện nghiêm chỉnh với nó về chuyện chồng con. Nhưng nó chỉ làm thinh.

- Mỗi người đều có quyền giữ kín những chuyện thuộc đời tư của mình.

- Tôi mới mắng nó: "Năm tháng cứ qua đi mà mày không biết lo gì cả. Mày
nghĩ đến cái gì thế... " Thế là nó vặn lại ngay: "Thế ba nghĩ gì khi ba
hẹn hò với cô Mayumi... "

- Chết cười nhỉ!

- Tôi còn bụng dạ đâu mà cười! Tôi nghẹn họng không nói được nữa. Nhờ cô
cả đấy... Bây giờ nói chuyện với con ruột cũng không nói được nữa.

Không sao nín được, Mayumi cười phá lên, đôi chân để trần khua lia lịa.

- Không, cô phải trả lời cho tôi đi, cô cần gặp nó để làm gì...

- Chúng em nói với nhau về bác sĩ Naôê.

- Cái gì - ì... - Yutarô giãy nảy lên. - Sao lại có cả Naôê vào đây...

- Nếu papa không biết thì em sẽ nói.

- Nào nói đi!

- Con gái papa mê ông ta tít thò lò.

- Mikikô ấy à...

- Papa chậm hiểu quá. Em đã nói với papa từ lâu mà: ở đây có một cái gì không ổn.

- Nhưng Naôê hơn nó đến hai mươi tuổi.

- Thì đã sao... Em đây chẳng hạn, em cũng thích những người đàn ông trạc tuổi Naôê.

- Chắc cô cũng mết ông ta rồi chứ gì...

- Rất có thể... - Mayumi rút điếu thuốc lá trong miệng Yutarô, rít một hơi và thở khói ra thành một cái vòng tròn.

- Thôi được... Nhưng tại sao cô lại kết luận rằng Mikikô yêu Naôê...

- Chính cô ta nói với em mà.

- Nó có quen em đâu.

- Thì có sao...

- Nó có đến đây à...

- Không. Chưa. Thế nào, kể tiếp nhé...

- Thôi đừng nhem thèm nữa.

- Thế papa có mua không nào...

- "Mua" cái gì...

- M - m - m... Cái áo lụa.

- Được - được, anh sẽ mua. Nào, có nói hay không thì bảo...!

Yutarô có cái vẻ của một con thú bị săn đuổi. Ông rút một điếu thuốc lá khác và lại châm hút.

Mayumi nhìn ông một cách ranh mãnh.

- Có một hôm em trông thấy Naôê đi chơi với một cô gái. Hôm ấy em còn
nghĩ bụng: đẹp đôi quá! Hợp nhau đến thế là cùng... Em đoán được ngay đó
là Mikikô. Quả tình nó chẳng gióng papa chút nào, nó giống mama nhiều
hơn, giống như đúc ấy. Ông anh em cũng có kể cho em nghe một vài điều.
Papa ạ, em thế chứ chuyện gì em cũng biết đấy... Thế là em lập tức gọi
điện cho Naôê - chẳng qua để nghịch cho vui. Em mới hỏi: "Cô gái đi chơi
với ông là con gái của bác sĩ trưởng phải không... " Thế là ông ta liền
kể cho em nghe hết. Theo em thì Mikikô còn đến nhà ông ta nữa kia, -
Mayumi nói thêm, hướng câu chuyện về phía cái mục tiêu mà cô đã nhắm. -
Anh em nói là cá cô y tá kháo nhau như vậy.

- Nhưng mà Naôê... đã có người yêu là Simura rồi kia mà.

- Chẳng có gì lạ. Một người đàn ông như thế thì đến mấy người yêu liền cũng có.

- Thôi đừng tán láo nữa. Anh chẳng tin lắm những chuyện em nói đâu.

- Không tin thì thôi. Nhưng bác sĩ Naôê là một tay sở khanh có tiếng.
Nghe nói là giữa ông ta với Đzyunkô Hanađzyô cũng có chuyện gì đấy.

- Chả phải.

- Đúng đấy. Có papa lãng tai thì có!

Yutarô như thể bị ai giội nước lạnh.

- Bây giờ thì papa đã hiểu tại sao con gái papa trốn buổi xem mắt rồi
chứ... Chẳng qua cô ta nhất định không chịu nghe nói đến ai khác cả!

- Ờ... Nghe cũng có lý, - cuối cùng Yutarô mới thừa nhận một cách miễn cưỡng.

- Chứ còn gì nữa! Một khi chính Mikikô đã nói...

- Ừ - ừ - ừ... Không biết đã đến mức nào rồi...

- Em cũng không biết nữa. Theo em thì cho đến nay họ vẫn chưa có con với nhau.

- Ê! Bỏ ngay cái lối đùa ấy đi! - Đôi mắt ti hí của Yutarô hình như chỉ chực bật ra ngoài.

- Papa có nhớ là có một hôm Mikikô không về nhà không... Có lẽ hôm ấy nó ở nhà Naôê đấy.

- Ban đêm ấy à...

- Chứ sao...

- Chính nó nói thế à...

- Không, không nói nhưng chuyện ấy không dấu được em đâu.

Yutarô hoảng hốt thực sự. Mayumi đắc thắng.

- Em cho là chuyện hai người khá nghiêm trọng, - cô kết luận, giọng hả hê.

- Đồ ngốc!

- Không muốn tin thì thôi.

Giá có thể khôgn tin thì Yutarô sẽ rất mừng, nhưng cái giọng của Mayumi làm cho ông bối rối.

- Dù sao tôi cũng không hiểu nổi nó nói với cô những chuyện gì...

Mayumi đun nước pha cà-phê.

- Cũng phải coi chừng chứ cái cô gì... à cô Nôrikô ấy... Cô ta có thể đánh ghen đấy.

- Nhưng anh có hề nghe gì đâu. Cả Ritsukô cũng chẳng nói gì với anh, - Yutarô rên rỉ.

- Làm bố mẹ mà chẳng biết con cái sống ra sao.

- Xì, "chẳng biết" với lại "chẳng hay". Dù có hỏi chúng nó cũng có nói khố.

- Trong nhà papa chẳng ai nói với ai gì mấy nhỉ.

- Lẽ ra nó phải nói thật: "Con yêu Naôê... "

- Cứ thử tưởng tượng lúc bấy giờ papa sẽ trả lời ra sao.

- Sao lại ra sao... Naôê là một bác sĩ giỏi và là một người tốt.

- Ừ, cứ cho là như thế, - Mayumi nhún vai nói. - Cứ cho họ la6'y nhau đi
thì đã sao... Simura thì nước non gì. Chỉ cần papa muốn...

- Không, như thế không được.

- Đứa con gái duy nhất phải lòng giai...

- Trước hết anh phải nói chuyện với Mikikô.

- Nhưng đừng có để hở ra là em nói đấy. Chứ không cô ấy sẽ thù em.

- Em đừng lo. Anh chẳng ngu đến thế.

- Kìa papa... Còn nếu Mikikô không muốn lấy ông ta thì để em lấy cho.

- Em... Lấy ai...

- Lấy Naôê chứ còn ai.

- Em thật quá quắt! - Yutarô cười hô hố. - Không xong đâu: ôgn ta biết rằng em là bồ của anh.

- Thì đã sao... Ông ta tán em mãi đấy.

- Ồ thôi, đừng bịa!

- Sao, papa không tin hả... Ông ấy thì ai ông cũng tán tuốt.

Yutarô vẫn chưa dứt trận cười.

- Và nhân thể cũng xin nói, - Mayumi tiếp, - đối với vợ ai đó ông ta cũng có ý đồ.

- Vợ ai...

- Vợ papa chứ còn ai! Ritsukô phu nhân ấy.

- Thôi đủ rồi!

Đến nước này thì Yutarô không sao chịu nổi nữa. Mặt ông đỏ gay lên như
con cua luộc, và mắt ông quắc lên nhìn Mayumi trừng trừng. Mayumi vẫn
điềm nhiên nói nốt:

- Kìa việc gì papa phải giận dữ thế... Naôê thì muốn bao nhiêu đàn bà mà
chẳng có... Xét cho cùng nếu vợ papa có hạ cố để ông ta lọt vào mắt
xanh thì cũng chẳng có gì đáng trách.

Mayumi bỏ vào chén một miếng đường và thong thả khuấy.

Phải, Yutarô có lý do để tực giận: ông nhớ ra rằng thời gian gần đây chỉ
cần có ai nhắc đến Naôê một cái là mắt Ritsukô sáng lên và bà cứ sôi
nổi lên đến mức không còn nhận ra được nữa.

- Ông ta kỳ lạ thế nào ấy. - Uống hết cà - phê Mayumi châm thuốc hút, - Ông ta nghiên cứu cái cột sống của mình...

- Để làm gì...

- Sao, cả chuyện ấp papa cũng không biết à... Ông ta cho chụp X - quang mỗi tháng mấy lần.

- Sao em biết được chuyện đó...

- Anh em nói.

"Nếu là Sawađa nói thì chắc là đúng... " - Yutarô nghĩ thầm rồi nói:

- Lần đầu anh nghe thấy đấy.

- Lại còn chuyện này nữa.

- Lại còn chuyện gì...

- Ông ta rủ đàn bà về nhà... tiêm ma túy.

- Hừm... - Yutarô nhớ lại rằng cách đây nửa tháng bà y tá trưởng có gặp
ông than phiền rằng bác sĩ Naôê sử dụng quá nhiều ma túy.

- Chính em trông thấy à...

- Không... Nhưng gần đây em có đến gặp ông để khám bệnh, trông ông ấy sợ
lắm: mắt đục ngầu, trống hoắc. - Mayumi đã tránh được một đề tài nguy
hiểm.

- Vào lúc nào thế... Ban ngày à...

- Dĩ nhiên. Em đến bệnh viện là đến ban ngày, chứ còn đến vào lúc nào được...

"Kho6ng thấy Sêkiguchi nói chuyện này. Nhưng nếu Mayumi nói đúng và Naôê
nghiện ma túy thật thì sao... - Yutarô đâm hoảng. - Nếu quả như vậy thì
phải có cách: đây là việc hình sự rồi... "

- Không biết tại sao ông ta lại đổi trường đại học lấy một bệnh viện tư vớ vẩn nào đấy...

- "Bệnh viện tư vớ vẩn" là thế nào...

- Chứ sao... Lẽ ra ông ấy có thể chọn một chỗ nào đàng hoàng hơn.

Thật ra chính Yutarô cũng thấy việc ấy là kỳ lạ. Thế mà bây giờ lại thêm những tin tức như thế kia...

- Giá ở địa vị papa em sẽ theo dõi ông ta kỹ hơn, - Mayumi khuyên.

- Ở trường đại học người ta đánh giá phẩm cách của Naôê rất cao.

- Thế thì tại sao ông ta lại bỏ trường đại học mà đi...

- Anh nhận ông ta theo lời giới thiệu của bác sĩ Iidzilo - một người bạn của anh trong ban quản trị Hội lương y.

- Vậy papa thử hỏi ông bạn ấy xem sao.

- Ông ta bỏ trường đại học ra đi thì việc gì tôi lại phải biết rõ lý do!
Miễn là ở bệnh viện của tôi ông ta làm việc tốt. Ông ta là một bác sĩ
thượng thặng.

Yutarô nói rất quả quyết, mặc dầu mối ngờ vực đã len lõi vào lòng ông: "Quả là cần phải theo dõi Naôê sát hơn".
Về Đầu Trang Go down
http://duonghoalac-hoabinh.forumvi.com
Admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 1754
Điểm : 6794
Ngày tham gia : 22/12/2010
Tuổi : 32
Đến từ : Hà Nội
Level: 32 Kinh nghiệm: 1754%
Sinh mệnh: 1754/100
Pháp lực: 32/100

NGƯỜI ĐIỀU HÀNH
Phù hiệu:

Bài gửiTiêu đề: Re: Đèn không hắt bóng - Dzunichi Watanabe   Thu Mar 24, 2011 6:51 pm

Chương 21

Mùng bảy tháng giêng ngày thứ hai. Sau một tuần nghỉ Tết, Nôrikô lại đến bệnh viện làm việc.

Những ngày hội hè đã kết thúc. Hôm nay mọi người đều tề tựu ở bệnh viện.
Ông bác sĩ trưởng mời các nhân viên vào phòng làm việc và đọc một bài
diễn văn. Ông chúc mừng năm mới rồi kêu gọi mọi người làm việc chăm chỉ
hơn nữa. Để kết luân, ông tỏ ý mong muốn rằng mọi người sẽ có thái đô
"quan tâm thường xuyên" đối với nhau.

Nôrikô nghe ông ta nói một cách lơ đãng. Chỉ có lúc ông ta nói đến sự
quan tâm cô mới bất giác giật mình: có phải ông ta nghĩ đến Naôê
không...

Từ ngày thứ hai bắt đầu những công việc bình thường, nhưng Naôê vẫn chưa thấy đến.

Sau một thời gian gián đoạn dài, công việc rất nhiều; từ ságn sớm trong phòng tiếp bệnh nhân ngoại trú đã đông nghịt.

Bà Sêkiguichi ghé mắt vào phòng các nữ y tá.

- Có ai biết bác sĩ Naôê hiện nay ở đâu không...

Bà ta hỏi mọi người, nhưng Nôrikô có cảm giác là bà ta hỏi chính mình.

- Bao nhiêu là bệnh nhân đang chờ, mà bác sĩ Kôbasi thì không thể ra
khỏi các phòng nằm lấy một giây... Tôi cũng chẳng biết làm thế nào bây
giờ, - bà Sêkiguchi càu nhàu.

Quả nhiên bác sĩ Kôbasi luôn luôn phải túc trực bên cạnh ông già Kôkichi
Uênô. Anh mới ghé vào phòng họp một chút thì đã có một cô y tá chạy đến
gọi anh về phòng bệnh nhân.

Kể từ mồng ba tháng giêng, Kôbasi, theo đúng lời khuyên của Naôê, đã
chấm dứt việc truyền máu. Ngay tối hôm ấy Uênô bắt đầu sốt; trong hai
ngày kế theo nhiệt độ tăng vọt lên, và đến ngày mùng sáu thì ngay từ
sáng đã lên quá ba mươi tám độ. Da bệnh nhân lại vàng ra.

Đến chiều bệnh nhân bắt đầu sốt thực sự. Mặt ông đỏ bừng và ông thở một
cách khó nhọc. Cái chết có thể đến bất cứ phút nào, như Naôê đã nói
trước, trong ngày thứ năm sau khi thôi truyền máu.

"Có lẽ phải gọi điện đến nhà Naôê chăng... " - Nôrikô nghĩ. Cô có cảm giác là mọi người đều chờ đợi cô làm như vậy.

Naôê có nói rằng anh sẽ ở lại Sappôrô chừng hai ngày là cùng. Đến mồng
bảy hay mồng tám anh sẽ trở lại đi làm. Hay là anh đã quyết định ở với
mẹ thêm số ngày mà Nôrikô đã lấy mất của anh... bây giờ Nôrikô cứ tự
trách mình là ích kỷ.

Bà Sêkiguchi lại dòm vào phòng y tá.

- Hình như bác sĩ Naôê về Hôkkaiđô nghĩ Tết có phải không... - Bây giờ bà ta hỏi thẳng Nôrikô.

- Vâng, tôi cũng có nghe như vậy...

- Tôi đã gọi điện đến nhà ông. Bà gác cổng nói rằng ông ấy chưa về.

- Có lẽ ông ấy có việc gì giữ lại ở Sappôrô...

- Nhưng ông ấy thừa biết là phải có mặt hôm nay!

Bản thân Nôrikô cũng đã mấy lần gọi điện cho Naôê, nhưng không có kết
qua... Thành thử những lời bà y tá trưởng nói không hề làm cho cô ngạc
nhiên chút nào, nhưng không hiểu tại sao nghe bà nói, cô vẫn thấy lo sợ.

- Có lẽ ông ấy định đi chuyến máy bay buổi sáng chắng... Rồi từ phi trường về thẳng đây... - Bà Sêkiguchi phỏng đoán.

- Phải, phải dĩ nhiên là như thế, - Nôrikô lúng búng. - Dù sao, nếu định về chậm ôgn ấy cũng phải báo trước.

- Mong sao ông ấy về cho sớm...

Từ phòng ngoại trú cứ năm phút lại có điện gọi lên hỏi xem Naôê đã đến
chưa. Kôbasi không thể tiếp bệnh nhân được, vì buổi đi thăm bệnh nhân
chưa kết thúc, mà cũng khôgn thể rời cụ Uênô lâu được.

Ngoài của có tiếng gót giầy lóc cóc, và Kawai chạy vào phòng.

- Bệnh nhân Uênô ra sao rồi... - Sêkiguchi hỏi.

- Lại sốt, - Kawai vừ trả lời vừa chạy vào, hối hả lấy cái gối oxy rồi chạy ra ngay.

- Lạ thật. Rất lạ... - Sêkiguchi băn khoăn nhắc đi nhắc lại và xem đồng hồ không biết đến lần thứ mấy.

Cảm nhận được ý trách móc, Nôrikô cúi đầu rửa mấy cái ống tiêm.

Mãi đến mười một giờ Kôbasi mới xuống phòng khám ngoại trú. Một số bệnh
nhân đợi mãi không thấy bác sĩ đến đã ra về, nhưng vẫn còn khoảng ba
mươi người kiên nhẫn ngồi lại ở phòng khám.

Kôbasi im lặng làm việc. Anh thấy giận Naôê kinh khủng, nhưng không nói
ra, vì cho rằng làm như vậy là quá thấp hèn đối với phẩm giá của anh:
nỗi công phẫn của anh chỉ được thể hiện bằng sự im lặng.

Nôrikô trực bên giường Uênô. Chỉ có một lần cô vắng mặt một phút để gọi
điện cho Naôê, nhưng chỉ nghe những tiếng tuýt tuýt kéo dài.

"Chẳng lẽ lại tiêm ma túy rồi ngủ say quá không nghe chuông điện thoại
hay sao... " Nỗi lo sợ lại tràn vào lòng cô. Nhưng anh ấy đã hứa là
không dùng nữa. Cái đêm bên hồ bây giờ như một giấc mơ thần kỳ, và Naôê
không thể nào tin được rằng tất cả những cảnh ấy đã diễn ra thật...

Hình như bác sĩ trưởng cũng đã được báo rằng Naôê không đến làm việc;
ông bước vào phòng y tá, gắt: "Chả còn biết làm ăn thế nào với cái ông
này! " - và ghé tai bà y tá trưởng nói thì thầm cái gì không rõ. Bà này
ngơ ngác nhìn ông rồi đến tủ đựng phiếu bắt đàu giở xem tất cả các bệnh
án bắt đầu từ chữ A.

Kôkichi Uênô mỗi lúc một nặng. Buổi sáng ông già lên cơn run, rồi sau đó
lại đỡ, nhưng đến chiều ông lại bắt đầu run dữ dội hơn. Ông ta hãy còn
tỉnh. Khi gọi tên ông, ông hơi mở mắt, nhưng hình như không nhận mặt
được ai.

Kôbasi rất khổ sở vì bị lương tâm cắn rứt: ngay trước ma9't anh, một con
người đang hấp hối, và anh phải chịu trách nhiệm về cái chết này.
Kôbasi đặt bình tiếp nước, tiêm thuốc an thần, nói tóm lại, anh làm tất
cả những gì có thể làm được, nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu. Từ sáng sớm
anh đã chạy khi thì vào phòng bệnh nhân, khi thì vào phòng các nữ y tá.

Đến ba giờ chiều Nôrikô lại xuống phòng khám ngoại trú quay số điện
thọai. Một tiếng tuýt dài. Lại một tiếng nữa. "Bây giờ anh ấy sẽ cầm ống
máy lên đây". Nhưng không, vẫn những tiếng tuýt, chỉ có những tiếng
tuýt mà thôi. Hình như anh ấy vẫn chưa về...

Nôrikô đang bước chậm chậm trên cầu thang thì bỗng thấy buồn nôn. Cô áp
hai bàn tay lên ngực, thở vào mấy lần thật sau, nhưng dạ dày vẫn co thắt
một cách đau đớn. Cô lấy bàn tay bịt chặt miệng rồi chạy vào toa - lét.
Nôrikô no6n hầu như trên ngưỡng của toa - lét: có cảm giác như cơ thể
bị lộn trái ra. Nôrikô đợi cho đến khi hết những cơn co thắt; ngực cô
như bị ép giữ một đôi gọng kìm.

Cuối cùng cô bắt đầu thấy đỡ. Rửa mặt xong, Nôrikô từ từ ngước mắt lên tấm gương. Ở hai khóe mắt cô những giọt lệ đọng lại.

Nôrikô ngẫm nghĩ. Xưa nay cô chưa bao giờ đau dạ dày, những thức ăn hôm
nay đều tươi, cơn buồn nôn ập đến cũng một cách đột ngột như khi nó mất
đi, - những hiện tượng như vậy ở cô chưa bao giờ thấy có.

"Mình ốm nghén rồi", - Nôrikô kết luận. Cô thấy người bải hoải. Nhìn
thấy gương mặt phờ phạc của mình trong gương, cô nhớ đến Naôê.

Trong phòng y tá Kôbasi đang nói chuyện với bà y tá trưởng.

- Ông ấy sẽ chết tối nay hoặc đêm nay.

- Ai sẽ trực đêm nay... - Bà y tá trưởng đến cạnh bản trực treo trên tường. - À, Simura và Kawai.

- Em lúc nào cũng xui! - Kawai phụng phịu.

- Thế sao, Naôê tiên sinh vẫn chưa đến ạ... - Kôbasi ngạc nhiên.

- Cách đây một giờ tôi có gọi điện. Không có nhà.

- Tiên sinh trọ tại khách sạn nào ở Sappôrô... Hình như ở khách sạn
G.... - Giá có thể nói chuyện điện thọai một chút nếu tiên sinh còn ở
đấy...

- Bác sĩ cần nói chuyện với tiên sinh...

- Rất cần. Tôi muốn hỏi ý kiến tiên sinh về ông Uênô. Có lẽ nên cho ôgn ta uống prednin chăng...

- Ta thử gọi điện nữa đi. - Sêkiguchi đề nghị...

Tim Nôrikô nhó lên: "Khách sạn G. "... Năm ngày trước đây cô còn ở đấy
với Naôê. Còn đứng bên cửa sổ nhìn ra thành phố phủ tuyết. Naôê ôm lấy
cô... Mới năm ngày mà tưởng chừng như đã lâu lắm rồi.

Sappôrô trả lời ngay. Đó cũng là chuyện bình thường, nhưng không hiểu sao Nôrikô hết sức kinh ngạc.

- Allô, allô... - Bà y tá trưởng hét vào máy - Sappôrô phải không... Khách sạn G. phải không...

Tay vẫn không ngừng quấn tăm bông, Nôrikô cố hết sức lắng tai nghe.

- Na - ô - ê... vâng - vâng... đúng rồi.. ông Naôê Kyôsukê ở Tôkyô...

Bà y tá trưởng nhìn ra Kôbasi lúc bấy giờ đang đứng ở cửa.

"Nếu anh ấy còn ở khách sạn, lát nữa mình cũng sẽ kín đám gọi điện cho anh", Nôrikô nghĩ thầm.

- Thế ạ... Rõ... - Bà y tá trưởng nói trong ống máy.

Nôrikô nín thở.

- Vâng - vâng, tôi hiểu rồi, cám ơn nhiều lắm.

Đặt ống máy xuống, Sêkiguichi quay về phía Kôbasi:

- Cách đây ba ngày ông ấy đã rời khách sạn.

- Đi đâu...

- Ông ấy nói rằng gia đình ông có nhà ở thành phố. Có lẽ ông đã về ở với gia đình.

- Không biết được số điện thọai của gia đình ông ấy à...

- M - m - m... không rõ tên người chủ nhà. Tôi sẽ thử hỏi, nhưng...

- Có thể là ông ấy cũng không còn ở nhà gia đình nữa.

- Vâng - vâng, ông ấy sẽ bay giờ đây ngày mai...

- Thôi được, không cần. Tôi sẽ tự lo liệu.

- May ra ngày mai ông ấy sẽ đến làm việc, - bà y tá trưởng nói.

- Mai thì chậm mất rồi... - giẫu môi ra phía trước, Kôbasi đứng lại một lát rồi ra khỏi phòng.

Đến năm giờ chiều Uênô bất tỉnh. Có thể thấy rõ rằng ông ta sắp chết đến
nơi, và Kôbasi quyết định đổi phiên cho bác sĩ nội khoa Kawahara để ở
lại trực đêm.

Chất Glucôza nhuộm đỏ được truyền vào người Uênô một cách chu đáo, nhưng khôgn dem lại một sự thuyên giảm nào.

Từ hôm qua Kôbasi đã bảo bà vợ Uênô mời những người thân thuộc đến, nhưng bà cụ vẫn ngồi một mình bên giường chồng.

Đến năm giờ kém năm, ông Uênô thở hắt ra lần cuối cùng và nhắm mắt lại.
Ông đã vật vã trong cơn mê sảng suốt ba ngày, nhưng lại tắt nghỉ một
cách nhẹ nhàng êm ả.

Ba cụ Chiyô không khóc bên xác chồng - hình như buổi nói chuyện với Naôê
đã chuẩn bị tinh thần cho bà. Bà chỉ đi đi lại lại, hai tay long ngóng
không biết để đâu.

Người ta rửa ráy thi hài, thông báo cho chính quyền biết. Ban đầu người
ta định chở xác ông cụ về nhà, nhưng rồi lại quyết định rằng sáng mai bà
Chiyô cùng với người công chức ở ban cứu trợ xã hội sẽ đưa thẳng thi
hài người quá cố vào lò thiêu.

Kôbasi và các nữ y ta đều quên khuấy cả bữa ăn. Mãi đến khuya, khi mọi việc đều đã xong xuôi họ mới nhắc nhau đi ăn bữa tối.

Bữa ăn có canh đậu phụ, cá rán, dưa chuột dầm giấm. Nôrikô không thấy
muốn ăn chút nào, cô chỉ lấy mấy quả dưa chuột và mua thêm mấy quả quít ở
cửa hiệu bên cạnh. Cô tự an ủi rằng Kawai hãy còn trẻ con nên sẽ không
hiểu cái chứng bệnh của mình. Sau bữa ăn tối, Kôbasi đến chỗ các nữ y tá
và ngồi lên đi - văng.

- Đấy, thế là hết, - anh buồn bã thở dài.

Trông anh hốc hác hẳn đi, những nỗi khó nhọc của ngày vừa qua đã để lại những dấu vết rõ rệt.

Thở phào như được trút bỏ gánh nặng sau cái chết của một bệnh nhân là
điều phản tự nhiên. Nhưng đối với các bác sĩ và y tá thì đây chỉ là sinh
hoạt hàng ngày, là sự vụ, cho nên bây giờ họ tận hưởng sự yên tĩnh vừa
đạt được.

- Tôi cứ sợ bà cụ đoán ra được sự dối trá... - Kôbasi nói.

- Khổ thật đấy tiên sinh ạ, hai cái chết liền nhau... Hết cụ Isikura lại đến cụ Uênô.

- Lạy trời, như vậy cũng đủ lắm rồi.

- Tiên sinh, có mặt ở đâu là có tử vong ở đấy. Từ rày em không trực với tiên sinh nữa đâu. - Kawai nói.

- Chính cô mang nó kè kè bên lưng thì có, - Kôbasi đùa, giọng không vui.

Đột nhiên Nôrikô có cảm giác là ngoài cửa có ai đang đứng.

- Ai đấy... - Cô mở cửa ra và trông thấy bà cụ Chiyô.

- Xin phép vào một chút có được không...

- Bà cần gặp bác sĩ ạ...

Bà cụ khẽ gật đầu.

- Bà tìm tôi ạ... - Kôbasi đứng dậy đi ra cửa.

Bà cụ cúi chào, đưa ra một cái gói và một cái hộp.

- Gì thế ạ...

- Vì chúng tôi mà tiên sinh phải chịu bao nhiêu khó nhọc...

- Bà cụ làm gì lạ thế...! - Kôbasi gạt bàn tay cầm tặng phẩm. - Giá chúng tôi có thể cứu được ông nhà...

- Sao lại không cứu... Các vị truyền cho bao nhiêu là máu! Các vị đã hết sức hết lòng...

- Không nên.

- Ông nhà tôi biết ơn các vị quá! Mà vợ chồng tôi lại chẳng có tiền
trả... Đội ơn các vị. - Bà cụ cúi mình trước Kôbasi, rồi trước Nôrikô và
đặt cái gói với cái hộp lên bàn.

- Kìa bà cụ, đừng làm thế! Bà cụ phải hiểu cho, làm như thế không được!
Chẳng có gì mà phải thế... - Kôbasi nói hối hả, chỉ thiếu chút nữa anh
đã khóc òa lên.

Để tặng phẩm lại, bà cụ Chiyô lúp xúp bước ra cửa, nhưng đến ngưỡng của bà đứng lại lần nữa:

- Cám ơn các vị.

Trông theo cái bóng dáng bé nhỏ khô cằn của bà cụ cho đến khi khuất hẳn, Kôbasi và Nôrikô cùng nhìn lên bàn.

- Bà cụ đã cố chạy đi mua mấy thứ này về... - Nôrikô thở dài.

Trong gói có mấy quả hồng và mấy quả quít, trong hộp có một chai whisky.
Chắc hoa quả là để tặng các cô y tá, con chai rượu là để tặng Kôbasi.

- Rốt cuộc đâm ra dở quá, - Kôbasi nhìn chai rượu nói, mặt sa sầm xuống. - Chúng ta nào có cứu giúp gì được ông già cho cam.

- Món này đối với bà cụ không phải là nhỏ, - Nôrikô nhận xét.

- Nhận quà biếu của bà cụ thật là xấu hổ.

- Bà cụ thiết tha quá, chỉ cố sao làm cho chúng ta vui lòng. Không,
không thể khước từ được. - Nôrikô nghĩ rằng nếu có Naôê ở đây, hẳn anh
sẽ không từ chối.

Kôbasi châm điếu thuốc lá rồi lẩm bẩm một mình:

- Có lẽ mình làm theo lời Naôê thế mà đúng.

Lúc bấy giờ đã gần chín giờ. Nôrikô chuẩn bị đi tắt đèn ở các phòng.
Ngoài cửa sổ bầu trời tối sẫm chi chít những vì sao. Trời đang lại trở
lạnh.

Một hồi chuông điện thoại xé tan sự im lặng trong phòng. Nôrikô lúc bấy giờ đứng gần máy nhất. Cô cầm máy lên.

- Allô, Tôkyô phải không... Bệnh viện Oriental phải không... - Bên kia đường dây có tiếng một người đàn bà đứng tuổi.

- Vâng.

- Tôi gọi điện từ Sappôrô. Họ tôi là Naôê...

- Sao...

- Tôi là chị của Kyôsukê Naôê.

- Tôi nghe bà đây... - Tim Nôrikô chỉ chực vỡ tung. - Có việc gì xảy ra thế ạ...

- Hôm qua... Kyôsukê đã từ trần...

- Sao...! - Nôrikô lạnh toát cả người.

- Kyôsukê chết rồi.

- Chết rồi...

Kôbasi và Kawai kinh hãi đứng phắt dậy.

- Ai...

- Kyôsukê đã tự sát.

Nôrikô nghe mà không sao thốt ra được nửa lời.

- Em tôi đã trầm mình ở hồ Sikôtsu...

Nôrikô đánh rơi ống máy điện thọai và áp hai lòng bàn tay lên mặt. Rồi
cô từ từ, như trong một đọan phim quay chậm, rơi phịch xuống sàn. Ống
máy điện thoại tuột ra khỏi bàn tay và đung đưa từ bên này sang bên kia.
Về Đầu Trang Go down
http://duonghoalac-hoabinh.forumvi.com
 

Đèn không hắt bóng - Dzunichi Watanabe

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HÒA LẠC HÒA BÌNH-EXPRESSWAY :: GIẢI TRÍ :: VĂN HỌC :: Tiểu thuyết-
Chuyển đến